Mở cửa ban công vào một sáng tháng Bảy, sương đọng thành giọt trên lan can sắt. Sàn nhà truyền một hơi lạnh buốt qua gan bàn chân, và không khí đặc quánh nước làm những ngón tay như cứng lại quanh cốc cà phê. Đó không phải là một khung hình “thơ” cắt ra để đăng mạng. Đó là khởi đầu ngày mới thường nhật của những người chọn cắm rễ trên cao nguyên.
Mùa mưa Đà Lạt, qua lăng kính du lịch, thường gắn với vẻ đẹp lãng mạn của những quán cà phê gỗ rêu phong. Nhưng bài viết này không nói về sự lãng mạn thoáng qua đó. Ở đây, chúng ta nhìn mùa mưa qua lăng kính của những người ở lại—những người phải điều hành cuộc sống, giữ nhịp công việc, và duy trì một tổ ấm khô ráo giữa chuỗi ngày mây xám kéo dài.


